Nhóm người Việt từng rời khỏi Tacloban (Philippines) hiện đang sống tựa vào nhau tại vùng núi non thưa người này iwin android. Phóng viên báoTuổi Trẻ đã có mặt tại đây để chuyển tình thương, gạo, tiền đóng góp của đồng bào trong nước gửi sang giúp người gặp nạn.
Đã nghèo còn mắc khổ
Sau khi bị bão đánh tan tác ở Tacloban, những người Việt lần mò tìm được đường ra thành phố Ormoc tổ chức sự kiện. Nhưng nơi đó cũng không phải điểm an toàn: họ lại nghe thông tin về nhóm cướp và lực lượng nổi dậy cũng tìm đến nên phải chia nhau tản mát ra ở Sogod, Cebu, Catbalogan và một số khu vực nữa.
May mắn là đại diện của sứ quán VN từ Manila đến kịp lúc. Ông Huỳnh Ngọc Sang, 41 tuổi, sống ở Tacloban sáu năm nay, kể lại: “Sau khi sứ quán đề nghị về sống tập trung một nơi cho tiện việc làm giấy tờ, chúng tôi đã cùng về ở nhà đây (tức Moalboal)”. Ông Sang nhớ như in cảnh khổ ải của những ngày tan tác sau bão, lắm khi đứng đợi cả 7-8 giờ chỉ để mua vài ký gạo hay một lít dầu vì tình hình hàng hóa khan hiếm.
Hầu hết người Việt sinh sống làm ăn ở các địa phương như Tacloban đều làm nghề bán trả góp các mặt hàng như quần áo, giày dép cho dân địa phương. “Giờ thì anh em chúng tôi mất hết sổ sách. Thật ra sổ sách mà có còn thì người mua hàng còn mắc nợ có khi cũng chết hết rồi. Nếu còn sống thì họ cũng không có tiền để trả mình lúc này” - ông Sang buồn rầu.
Vợ ông Sang, bà Nguyễn Thị Liệu, mới sang Philippines được sáu tháng đã gặp ngay cảnh khó. “Mấy hôm lội nước, bùn sình, xác chết... ở Tacloban, các khớp chân tay của tôi sưng lên và càng ngày càng nhức”, bà Liệu khẳng định trước giờ chưa mắc phải chứng bệnh này, nên “rất mong được về nhà để khám”.
Lá rách đùm lá nát
Khu nhà mà nhóm người Việt đang tạm trú, tám chị em phụ nữ và trẻ con ở cùng với nhà ông Trần Văn Mẫn và chị Lương Thị Phấn, người đang cưu mang họ; 15 đàn ông còn lại sống ở căn phòng chỉ nhỉnh hơn 4m2 gần đó. Tại nhà chị Phấn, dưới chiếc bàn gỗ lớn là hàng chục chiếc balô - những tài sản cuối cùng của cả nhóm. “Chúng tôi chạy bão chỉ có mỗi bộ đồ trên người, chẳng ai mang được gì. Tài sản của chúng tôi giờ mất hết” - ông Nguyễn Hùng, một trong những người VN đầu tiên đến sống ở Tacloban cách đây 13 năm, vừa kể vừa xòe đôi bàn tay.
Ở nơi xa xôi, gặp đồng hương đã quý. Trong cảnh khốn cùng, cánh tay đồng hương chìa ra lại càng khiến người đón nhận được ấm lòng. Bà chủ nhà tốt bụng Lương Thị Phấn kể rành mạch: “Ngay khi có tin bão đánh mạnh, chúng tôi đã liên lạc bằng điện thoại với các bạn ở Tacloban để nắm tình hình. Ông xã tôi ngay sau đó đã đi Tacloban để đón đồng hương của mình ngay trong ngày đầu tiên có chuyến phà nối Tacloban. Mấy ngày sau khi liên lạc được 23 người, cả nhóm đã tìm đường về nhà tôi”.
Cộng đồng người Việt ở đây đã nộp thông tin cá nhân và bản photo hộ chiếu cho sứ quán VN. Nguồn tin sứ quán nói hiện các cán bộ ngoại giao VN đang làm thủ tục để xin phía Philippines miễn phạt cho những người Việt bị nạn này để họ có thể về nước. Về thủ tục, quá trình này có thể kéo dài vài tuần trước khi cộng đồng người Việt có thể về nước.
Thấu hiểu tình cảnh của những Việt kiều này, một doanh nhân người Philippines đi cùng chúng tôi cho biết sẵn sàng tiếp nhận những người Việt làm việc cho hai nhà hàng của cô ở Manila hoặc giới thiệu bạn để giúp nhóm Việt kiều. “Cảm ơn chị, chúng tôi giờ chỉ mong được về nhà, người thân ở nhà đang mong ngóng. Chúng tôi đếm từng ngày để được đoàn tụ với gia đình” - ông Huỳnh Ngọc Sang, đại diện cho nhóm đang tá túc tại Moalboal, nói.
Ngay cả việc về nhà cũng là thử thách cho những người như ông Sang vì ông còn phải nuôi hai con, một đang học đại học, một học cấp III ở VN. “Ở đây làm việc còn gửi được chút tiền về nhà nhưng giờ ở lại thì cũng không làm được gì” - ông lo âu.
Họ chưa biết tương lai sẽ đón chờ mình như thế nào nhưng trong hoàn cảnh này, chút quà từ VN thật quý. “Chúng tôi rất cảm ơn những Việt có lòng hảo tâm đã giúp đỡ, cảm ơn báo Tuổi Trẻ - ông Sang nói - Cảm ơn những người Việt ở quê hương đã kết nối với những người gặp hoạn nạn như chúng tôi. Chúng tôi cũng rất cảm ơn Đại sứ quán VN” viêm đại tràng.
Liên hệ quảng cáo
Yahoo: langtukhongtingdau_900
Top
Comments[ 0 ]